Chiến tranh và hòa bình
Thứ Hai, 23 tháng 6, 2014
Nhà sách Việt xin giới thiệu cuốn: Chiến tranh và Hòa bình (Trọn bộ 3 tập)
của tác giả Leo Tolstoy.
“Tôi là
người học trò nhỏ của nhà Văn vĩ đại Tônxtôi” - Hồ Chí Minh
Nguyễn Du từng lo không biết ba trăm năm sau có
ai khóc mình không…
Nhưng như Tố Hữu viết:
“Tiếng đàn xưa đứt ngang dây
Hai trăm năm lại càng say lòng người”
L.Tônxtôi cũng đã từng băn khoăn: “thú thật tôi
hoàn toàn không biết một trăm năm sau liệu có ai đọc các tác phẩm của tôi
không…” (thư ông gửi cho nhà nghiên cứu người Anh Uyliam Rôtxôn ngày 27 – 12 –
1878).
Lênin vĩ đại của chúng ta đã giải đáp nỗi băn
khoăn đó: “Tônxtôi đã mất rồi và nước Nga trước cách mạng đã chìm vào dĩ vãng.
Nhưng trong di sản của ông có cái không chìm vào dĩ vãng, có cái thuộc về tương
lai. Di sản đó, giai cấp vô sản Nga đón lấy và nghiên cứu nó”.
Chiến
tranh và Hoà bình của L.Tônxtôi chính là loại tác phẩm thuộc về tương lai”.
Trong những ngày đánh trả mãnh liệt cuộc chiến
tranh phá hoại man rợ bằng không quân của đế quốc Mỹ xâm lược, trên miền Bắc,
sinh viên Việt nam vẫn viết những đề tài nghiên cứu về chiến tranh nhân dân, về
con đường đi tìm lý tưởng của Anđrây Bônkônxki, Pier Bêzukhôv trong tiểu thuyết
Chiến tranh và Hoà bình
Aragông cho biết: Đã có một thời gian ở Pháp,
người ta không thể đi trên xe lửa mà không thấy những người đọc Chiến tranh và Hoà bình của Tônxtôi.
Cuốn tiểu thuyết này có lẽ là tác phẩm lớn nhất, chưa từng thấy, được người
Pháp say mê vào những năm 1942 – 1943.
Năm 1943, một nhà thơ lớn, một người cách mạng
Thổ Nhĩ Kỳ bắt đầu dịch nửa đầu Chiến
tranh và Hoà bình ở trong tù. Năm 1960, một nhà văn Pháp đã nói rất hay về
sức sống của tác phẩm Tônxtôi: “Khi đọc lại Chiến
tranh và Hoà bình tôi cảm thấy trước mắt tôi không phải một giai đoạn đã
qua mà là bí mật đã mất”.
Tônxtôi rất có ý thức trong việc tìm tòi một thể
loại thích hợp cho “chiến tranh và hoà bình”. Bởi thể hiện loại không phải chỉ
là chuyện hình thức. Chính Tônxtôi cũng thấy từ Puskin, Gôngôn đến Đôxtôiepxki,
không nhà văn Nga nào chịu bó mình trong khuôn khổ của những thể loại sẵn có
như truyện trường ca, tiểu thuyết. Trong một bản thảo lời nói đầu ông viết:
“Chiến tranh và hoà bình” là gì? Đó không phải là tiểu thuyết cũng không phải
là trường ca hay sử biên niên. Chiến
tranh và hoà bình là cái tác giả muốn và có thể diễn rả trong hình thức mà
cái đó đã được diễn tả. Và khi tác phẩm in thành sách riêng, dưới nhan để của
nó, tác giả chỉ ghi: “Sáng tác của bá tước L. N. Tônxtôi”.
Do miêu tả chuộc chiến tranh yêu nước 1812 như
biến cố trung tâm có ý nghĩa quyết định không chỉ vận mệnh nước Nga mà toàn
châu Âu, miêu tả số phận của cả dân tộc, nhiều tầng lớp xã hội rộng rãi trong
một thời điểm nghiêm trọng trong lịch sử đất nước, Chiến tranh và Hoà bình mang dáng dấp rõ rệt của một thiên anh hùng
ca.
Mời bạn đón đọc.
Bài liên quan
Home
Comments[ 0 ]
Đăng nhận xét